Thủy nói: Tháng Tám 29, 2021 …. Hoạn phi thiên hạ Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên Tên gốc: Đích nữ độc thê Thể loại: Xuyên không, điền văn, trạch đấu, cung đấu, quyền đấu, đại thúc, sư đồ luyến, nam cường nữ cường, 1vs1, blah blah blah =)))) Độ dài: 314 chương. Hoạn phi thiên hạ Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên Tên gốc: Đích nữ độc thê Thể loại: Trọng sinh, xuyên không, điền văn, trạch đấu, cung đấu, quyền đấu, đại thúc, sư đồ luyến, nam cường nữ cường, 1vs1, blah blah blah =)))) Nguồn convert: >> Poisonic @TTV, Lavsnow @TTV << Độ dài: Vừa làm vừa đếm. 9. huyền huyễn. tuyệt thế chiến hồn. cực phẩm yêu nghiệt. 10. đô thị. đô thị chi tối cường cuồng binh. đại hồng đại tử. 11. — Hàn Lập: Quyển sách nhân vật chính, dựa vào không ngừng cố gắng cùng chú ý cẩn thận tính cách tu luyện thành tiên, phi thăng chí tiên giới Bắc Hàn Tiên Vực.Tại tiên giới tao ngộ một cường giả không địch lại chạy trốn, về sau lần nữa tao ngộ phương bàn bọn người phục kích, Nguyên Anh bị phong, ký ức Phượng Câu Tình - Phế Hậu Độc Bộ Thiên Hạ . 9 /10 · 2 đánh giá · 88K. Phượng Hoàng Thác: Chuyên Sủng Khí Thê . 8 /10 · 87 đánh giá · 4.1M. Phượng Hoàng Vu Phi . 9.3 /10 · 58 đánh giá · 1.4M. Phượng Mệnh Vi Hoàng . 10 /10 · 6 đánh giá · 83.7K. Phượng Nghịch Thiên Hạ . 9.2 /10 · 18 Read Tác giả : Đái Văn Hi Chương 105 - Quyển 3 - Chương 41: Dục tình from the story Chất Tử Điện Hạ by Thienthien1001 (Mộng Mộng) with 41 reads. Vội vàng đuổ EkEC. Hoạn phi thiên hạ Tác giả Thanh Thanh Du Nhiên Tên gốc Đích nữ độc thê Thể loại Xuyên không, điền văn, trạch đấu, cung đấu, quyền đấu, đại thúc, sư đồ luyến, nam cường nữ cường, 1vs1, blah blah blah = Độ dài 314 chương. Tình trạng edit On going Edit by Pink Lady & LinhMaroon Truyện được đăng tải miễn phí tại và ♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣♣ GIỚI THIỆU Quyển Chính Văn 150 chương Chương 001 Chương 002 Chương 003 Chương 004 Chương 005 Chương 006 Chương 007 Chương 008 Chương 009 Chương 010 Chương 011 Chương 012 Chương 013 Chương 014 Chương 015 Chương 016 Chương 017 Chương 018 Chương 019 Chương 020 Chương 021 Chương 022 Chương 023 Chương 024 Chương 025 Chương 026 Chương 027 Chương 028 Chương 029 Chương 030 Chương 031 Chương 032 Chương 033 Chương 034 Chương 035 Chương 036 Chương 037 Chương 038 Chương 039 Chương 040 Chương 041 Chương 042 Chương 043 Chương 044 Chương 045 Chương 046 Chương 047 Chương 048 Chương 049 Chương 050 Chương 051 Chương 052 Chương 053 Chương 054 Chương 055 Chương 056 Chương 057 Chương 058 Chương 059 Chương 060 Chương 061 Chương 062 Chương 063 Chương 064 Chương 065 Chương 066_Thượng Chương 066_Hạ Chương 067_Thượng Chương 067_Hạ Chương 068 Chương 069 Chương 070 Chương 071 Chương 072 Chương 073 Chương 074 Chương 075 Chương 076 Chương 077 Chương 078 Chương 079 Chương 080 Chương 081 Chương 082 Chương 083 Chương 084 Chương 085 Chương 086 Chương 087 Chương 088 Chương 089 Chương 090 Chương 091 Chương 092 Chương 093 Chương 094 Chương 095 Chương 096 Chương 097 Chương 098 Chương 099 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149a Chương 149b Chương 150 Quyển Hoạn Thê 100 chương Chương 001 Chương 002 Chương 003 Chương 004 Chương 005 Chương 006 Chương 007 Chương 008 Chương 009 Chương 010a Chương 10b Chương 011 Chương 012 Chương 013 Chương 014 Chương 015 Chương 016 Chương 017 Chương 018 Chương 019 Chương 020 Chương 021 Chương 022 Chương 023 Chương 024 Chương 025 Chương 026 Chương 027 Chương 028 Chương 029 Chương 030 Chương 031 Chương 032a Chương 32b Chương 033 Chương 034 Chương 035 Chương 036 Chương 037 Chương 038 Chương 039 Chương 040 Chương 041 Chương 042 Chương 043 Chương 044 Chương 045 Chương 046 Chương 047 Chương 048 Chương 049 Chương 050 Chương 051 Chương 052 Chương 053 Chương 054 Chương 055 Chương 056 Chương 057 Chương 058 Chương 059 Chương 060 Chương 061 Chương 062 Chương 063 Chương 064 Chương 065 Chương 066 Chương 067 Chương 068 Chương 069 Chương 070 Chương 071 Chương 072 Chương 073 Thượng _ Hạ Chương 074 Chương 075 Chương 076 Chương 077 Chương 078 Chương 079 Chương 080 Chương 081 Chương 082 Chương 083 Chương 084 Chương 085 Chương 086 Chương 087 Chương 088 Chương 089 Chương 090 Chương 091 Chương 092 Chương 093 Chương 094 Chương 095 Chương 096 Chương 097 Chương 098 Chương 099 Chương 100 Quyển Nộ Hải Yêu Lan 58 chương Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Kết thúc Đại kết cục thượng Đại kết cục trung Đại kết cục hạ 1 Đại kết cục hạ hết Lời cuối sách Đại điển đăng cơ Đại điển đăng cơ thượng Đại điển đăng cơ hạ Ngoại truyện Chưa kết thúc Tiểu nhi khó dưỡng Một Tiểu nhi khó dưỡng Hai Tiểu nhi khó dưỡng Ba Tiểu nhi khó dưỡng Bốn Tiểu nhi khó dưỡng Năm Tiểu nhi khó dưỡng Sáu Bạch Ngọc Một Bạch Ngọc Hai ~ EBOOK ~ Quyển 1 Chính văn Quyển 2 Hoạn thê Quyển 3 Nộ hải yêu lan + Kết thúc Quyển 4 Ngoại truyện “Vậy chúng ta bỏ trốn đi!” Đại Trưởng Công Chúa quắc mắt nhìn Lương Mạt đang uống nước mơ Bách Lý Thanh sai người đưa đến, đột nhiên nghe câu nói long trời lở đất này lập tức hít một ngụm vào khí quản, bị nghẹn mặt đỏ tía tai “Khụ khụ khụ…”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nhăn mày nhìn nàng “Uống có bát nước bỏ đi cũng sặc được, đúng là vô dụng!”Miệng thì châm chọc nhưng tay thì học nha hoàn hầu hạ mình lúc trước vỗ lưng Tây Lương MạtCó điều Công Chúa điện hạ tôn quý chỉ có phần được hầu hạ chứ nào hầu hạ ai bao giờ, giơ tay mạnh bạo đấm lên tấm lưng mảnh mai của Tây Lương Mạt làm Tây Lương Mạt suýt chút nữa hít càng nhiều nước vào khí vội vàng nghiêng người đi, xảo diệu né tránh ma chưởng của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, dùng khăn thêu che môi mình “Khụ khụ, không làm phiền Công Chúa điện hạ, cứ để ta một lát là tốt rồi.”Khó khăn lắm mới bình tĩnh được, Tây Lương Mạt cầm khăn che miệng nói “Công Chúa điện hạ, ngài ái mộ ta từ khi nào thế, ta chịu không nổi tình cảm nhiệt liệt của Công Chúa điện hạ, loại chuyện bỏ trốn cùng nữ tử này xin thứ cho Mạt Nhi không có gan.”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nghe vậy, gương mặt cao ngạo lạnh nhạt nhất thời nứt ra một vết rách có thể nói là dữ tợn, tức giận vỗ cái thụp lên lưng Tây Lương Mạt “Ngươi nói linh tinh cái gì đấy, bản công chúa nói là ngươi không cần vì mấy lời nói chó má vì nước vì dân của hoàng huynh mà gả cho một thái giám, nửa đời sau của ngươi sẽ hỏng bét, đừng nói là có con, ngay cả chuyện giường chiếu, ngươi muốn dùng ngọc thế cả đời à!”Sau đó Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa hơi dừng, trên mặt dần hiện ra một vẻ mặt chán ghét quỷ quái “Đại thái giám trong cung thích nhất dùng các loại phương pháp để dâm ô nữ tử đối thực, huống hồ là loại người như Cửu Thiên Tuế, nói không chừng phương pháp hành hạ người khác càng không chịu nổi, hẳn là ngươi cũng trải qua rồi!”Đúng vậy, cả ngươi và hắn đều khiến ta nuốt không trôi!Một gã bề ngoài xinh đẹp hơn cả phụ nữ tâm địa lại biến thái tới cực điểm, một Công Chúa điện hạ đường đường kim chi ngọc diệp, tiền Thái Hậu Tây Địch, lại thô lỗ hung bạo tới cực Lương Mạt rất muốn vuốt vết đau trên lưng mình, nhất định là tím ngắt vào rồi!“Công Chúa điện hạ, ta biết ngươi suy nghĩ cho ta, nhưng mà…” Tây Lương Mạt châm chước dùng từ, phải nói thế nào với vị Công Chúa điện hạ này ra nàng không phản đối gả cho Cửu Thiên Tuế, so với những kẻ linh tinh khác, tuy Cửu Thiên Tuế biến thái một chút nhưng ít nhất xem như “hiểu rõ”, bên cạnh lại không có quan hệ mẹ chồng nàng dâu em chồng gì khiến người ta phiền nữa…Cho tới bây giờ, hạnh phúc về mặt giường chiếu của nàng nhìn có vẻ không cần lo lắng.“Không nhưng nhị gì hết, bản cung còn không biết hoàng huynh kia của ta à, vì chính hắn cái gì cũng hy sinh được, trước thì hy sinh một muội muội, nay hy sinh ngươi cũng chẳng là gì, gả ngươi cho thái giám, thế mà Lục Thừa Tướng và Hoàng Hậu cũng nghĩ ra được!”Đáy mắt Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa thoáng qua một tia Lương Mạt nhìn Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa không khỏi thầm thở dài, xem ra vị Công Chúa điện hạ này đang thấy bi kịch của bản thân trên người nên hôm nay mới phản ứng mãnh liệt như Lương Mạt đứng dậy đè bả vai nàng, thản nhiên nói “Công Chúa điện hạ không cần lo lắng cho Mạt Nhi, việc này triều đình và dân chúng, hậu cung hết sức thúc đẩy, công chúa dù sao cũng là công chúa Thiên Triều, cũng như bệ hạ là bệ hạ của Thiên Triều, đều có những việc không thể không làm, quyết rồi không sửa nổi. Mạt Nhi không phải thân nữ nhi khuê các chờ gả, đương nhiên biết sau này phải đối mặt với cái gì, ít nhất như công chúa biết, ta và Cửu Thiên Tuế đã cùng giường cùng gối một thời gian, lúc trước cũng do Mạt Nhi tự tiến cử, dù sao còn tốt hơn người bên gối là một kẻ xa lạ.”Nàng dừng một chút, cầm ngón tay công chúa hơi dùng sức, mỉm cười “Nếu đây là ý trời đã định, Mạt Nhi tự nguyện.”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa cúi đầu nhìn đầu ngón tay gần như ấn vào da thịt tuyết trắng của mình, vẻ nôn nóng trên mặt dịu đi, nàng bỗng khẽ thở dài “Ngươi cũng biết, nếu có một ngày Cửu Thiên Tuế không còn là Cửu Thiên Tuế nữa, ngươi sẽ gặp chuyện gì chứ?”Tây Lương Mạt nhìn Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, trong ánh mắt có gợn sóng khẽ động “Ta đương nhiên biết, được làm vua thua làm giặc, phu vinh thê vinh, phu bại thê lạc, chỉ đơn giản vậy thôi.”Nếu nàng gả cho Cửu Thiên Tuế, ý nghĩa rằng nàng không còn là Trinh Mẫn Quận Chúa nữa, lại càng không còn là Đại tiểu thư dòng chính phủ Tĩnh Quốc Công nữa, sống chết vinh nhục đều phụ thuộc vào người bỗng nhớ tới ngày Bách Lý Thanh đồng ý đưa lệnh bài Lam gia cho nàng, những lời hắn từng nói, nàng cần vì thế mà trả ra bắt đầu từ ngày ấy, hắn đã tính toán cho ngày hôm Thiên Tuế quả nhiên là người không chịu chịu môi Tây Lương Mạt gợi lên một nụ cười, ánh mắt xa Bình Đại Trưởng Công Chúa thấy Tây Lương Mạt như vậy cũng ngồi xuống, cầm lấy cái bát bạch ngọc rót ít nước mơ, nàng nhấp một ngụm rồi từ từ nói “Nước mơ này trong ngọt có chua, trong chua có ngọt, còn có hương bạc hà thơm mát, mùi vị quanh quẩn không ngừng, xem ra hắn đối với ngươi cũng không tệ Lương Mạt cũng ngồi xuống, nhìn Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa mỉm cười “Sao công chúa biết đây là Cửu Thiên Tuế tự tay điều chế?”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa cầm bát ngọc, nhìn dung nhan lạnh lẽo của mình phản chiếu từ cái bát, giống như nhìn thấy những năm hoa lệ từ rất lâu rồi “Lúc đó bản cung còn là công chúa được sủng ái nhất trong cung, chỉ có bản cung mới có tư cách tùy tiện ăn điểm tâm trên ngự án của hoàng huynh, tay nghề của Cửu Thiên Tuế là độc nhất vô nhị trong cung, có điều nhiều năm sau này không được nếm nữa, cho dù ở chỗ hoàng huynh cũng không, hôm nay bản cung lại được nếm lại ở chỗ ngươi, đây là may mắn hay bất hạnh của ngươi đây?”Tây Lương Mạt cười nhẹ “Công Chúa điện hạ không cần lo lắng cho Mạt Nhi, nếu lúc trước Mạt Nhi đã không biết thẹn tự mình tiến cử, thì hôm nay tự nhiên có chuẩn bị tâm lý để nhận lấy tất cả những thứ phải làm.”“Cho dù sau này Thái Tử đăng cơ, hoạn đảng bại vong, ba thước bạch lăng vòng gáy?” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa dừng lại một chút rồi nói tiếp “Hoặc là, ngươi đi cùng Cửu Thiên Tuế trên con đường ép thiên tử làm chư hầu?”Nhìn Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa đã hoàn toàn thu lại dáng vẻ ngả ngớn, Tây Lương Mạt thản nhiên nói “Công Chúa điện hạ, ngài dùng thân phận tình nhân của Thái Tử để hỏi Mạt Nhi à, hay ngươi hy vọng Mạt Nhi nhận lời làm gian tế bên cạnh Cửu Thiên Tuế?”Bàn tay cầm cái bát của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nhất thời cứng đờ, sau đó ánh mắt sắc bén nhìn sang Tây Lương Mạt “Ngươi nói xem?”Tây Lương Mạt nhìn nàng, khóe môi bỗng nhếch lên một độ cong châm chọc “Mạt Nhi từng nghĩ Công Chúa điện hạ không giống những người khác cơ đấy.”Có gì không giống?Đều sinh ra trong hoàng gia, lớn lên giữa sân đấu quyền Bình Đại Trưởng Công Chúa nhìn có vẻ là người thủ đoạn tàn nhẫn nhưng nhanh mồm nhanh miệng, đương nhiên, chỉ là nhìn có vẻ mà điều không biết Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa hôm nay tới vì Thái Tử hay thật sự tới vì sự thái bình của vương triều thiên hạ Bình Đại Trưởng Công Chúa nhìn Tây Lương Mạt, lạnh nhạt nói “Trinh Mẫn, ngươi nói đúng thế, mặc kệ thế nào, Thái Bình vĩnh viễn là Thái Bình của Thiên Triều, Thái Tử cũng vĩnh viễn là Thái Tử của Thiên Triều, những kẻ khác đều là loạn thần tặc tự, bản cung đương nhiên hy vọng ngươi không phải gả cho Cửu Thiên Tuế, nhưng ngươi đã chọn con đường này, bằng khả năng của ngươi hẳn có thể nhìn đến lựa chọn phải đối mặt về lâu về dài.”Tây Lương Mạt buông tầm mắt, dấu đi gợn sóng trong con vậy, nàng đương nhiên biết nên nhìn thấy cái gì, có thể nhìn thấy cái gì. Hoàng Đế bệ hạ đã già, thân thể suy kiệt có thể chống đỡ mấy năm?Năm năm? Mười năm?Thái Tử còn trẻ, nếu một ngày thành quân vương, với Bách Lý Thanh sẽ thế như nước lúc đó, nàng căn bản không cần phải trông cậy vào phủ Tĩnh Quốc Bách Lý Thanh có thể chống bao lâu?Một Cửu Thiên Tuế danh bất chính ngôn bất dù giết Thái Tử thì thế nào, Lục hoàng tử, Cửu hoàng tử, có thể đảm bảo ai một đời vinh hoa?Thật ra bất kể là đế quân nào thượng vị cũng không dễ dàng tha thứ cho một quyền thần như Bách Lý Thanh ngồi trên đầu mình.“Nếu ngươi bằng lòng làm việc cho Thái Tử thì…” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa bỗng dừng một chút, giọng nói khàn khàn “Nếu Thái Tử thuận lợi đăng cơ, ngươi chính là nữ nhân duy nhất được Thái Tử sủng ái mà bản cung có thể thừa nhận.”Tây Lương Mạt nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, ánh mắt nghiêm túc.“Công Chúa điện hạ…”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa lạnh nhạt quay mặt đi “Đúng vậy, bản cung biết, Thừa Kiền hắn… bản cung biết đêm đó trên Thu Sơn các ngươi từng ôm nhau một đên, bản cung biết đêm hôm trước hắn từng ôm ngươi ở Trường Bình Điện, bản cung biết hắn từng xin Tĩnh Quốc Công cưới ngươi làm Lương Tử, bản cung biết hắn vì ngươi mà quỳ gối trước mặt Hoàng Hậu nương nương, bị tẩu tử đó của ta tát hai cái…”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nhắm mắt lại, tối nghĩa nói “Bản cung biết hắn vì ngươi đã làm tất cả những chuyện mà hắn chưa từng làm cho bản cung.”Tây Lương Mạt nhìn Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, cô gái kiêu ngạo, lạnh nhạt, tàn khốc lại hứa hẹn một lời có thể xem như khép nép trước mặt nàng, chỉ vì cháu trai tình nhân chán ghét nàng Lương Mạt đặt cái bát bạch ngọc xuống, lạnh nhạt nói “Xem ra quan hệ của Thái Tử điện hạ và Công Chúa điện hạ không tệ như ta tưởng tượng, Công Chúa điện hạ đã biết cả rồi, vì sao không một đao giết Mạt Nhi như tác phong trước giờ của ngươi, Mạt Nhi có nên thấy may mắn không?”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa muốn nói gì, dưới ánh mắt lạnh lùng của Tây Lương Mạt lại không nói được thành lời, bỗng thấy chột Lương Mạt nhếch khóe môi nở nụ cười lạnh giá “Nói vậy Công Chúa điện hạ cũng đã nói với Thái Tử điện hạ Mạt Nhi vì quyền thế phú quý mà nịnh nọt, thậm chí tự dâng hiến bản thân cho Cửu Thiên Tuế rồi phải không, cho nên Thái Tử điện hạ cho rằng chỉ cần hứa hẹn ta một cơ hội hầu ngủ tương tự là có thể đảm bảo Mạt Nhi nửa đời sau không vắng vẻ, phải không?”“Tây Lương Mạt, ngươi cũng quá coi thường bản cung, bản cung chưa bao giờ nói với ai chuyện của ngươi và Cửu Thiên Tuế.” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa cuối cùng không nhịn nổi nữa, đập bàn đứng dậy, không chút nào che giấu sát Lương Mạt tuyệt đối không hoảng hốt vì vẻ mặt giận dữ của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, vẫn lạnh lùng nói tiếp “Chỉ cần Thái Tử gia mỉm cười một cái công chúa đã mềm người trong lòng bàn tay hắn rồi, chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.”Ai nói nữ tử khuynh quốc khuynh thành là họa thủy, nam tử cũng vậy.“Ngươi… Ngươi…” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nhìn vào mắt Tây Lương Mạt, chỉ thấy cực kỳ xuyên thấu, nàng bỗng cầm cái bát ngọc trên tay ném mạnh về phía Tây Lương cái bát ngọc đó cuối cùng không nện vào mặt Tây Lương Mạt mà vỡ vụn trên đất, nước tung tóe khắp Bình Đại Trưởng Công Chúa giống như dùng hết sức lực toàn thân, miệng thở hổn hển, oán hận trừng mắt với Tây Lương Mạt.“Công Chúa điện hạ, ngươi từng vì oán hận mà muốn đòi lại những gì bệ hạ nợ ngươi trên người Thái Tử, nhưng nay ngươi đã trở thành con diều trong tay Thái Tử điện hạ, ngươi dạy ta phải nhìn xa trông rộng, nhưng ngươi thì sao, ngươi có nghĩ tới ngày ấy điện hạ đăng cơ, Thái Tử tuấn tú phi phàm, phong lưu phóng khoáng, sẽ có bao nhiêu cô gái tranh nhau làm bạn?” Tây Lương Mạt nhìn nàng ta, lời nói lạnh như băng.“Thái Tử điện hạ rốt cuộc có tình với công chúa ngươi hay không ngươi rõ hơn ta, hôm nay Thái Tử vì thân phận của Công Chúa điện hạ đặc biệt nên nhắm một mắt mở một mắt để ngươi hại thê thiếp và con hắn, ngày sau hắn thành tân đế năm quyền, hậu cung ba ngàn giai lệ, công chúa có thể giết sạch bọn họ hay sao, hay chờ tân đế không còn kiên nhẫn? Công chúa đã quên bảy, tám tỷ muội của ngươi nay đi đâu cả rồi à, tân đế không thể tha thứ Cửu Thiên Tuế can thiệp triều chính của hắn, lẽ nào có thể chấp nhận công chúa ngươi can thiệp hậu cung của hắn? Ba thước bạch lăng sẽ không chỉ vòng quanh cổ Trinh Mẫn ta đâu!”Lời nói không chút khoan dung của Tây Lương Mạt giống một con dao găm lạnh như băng đâm thẳng vào trái tim Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, hoàn toàn đâm nát tấm màn che thực tế mà Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa không chịu cũng không muốn đối Bình Đại Trưởng Công Chúa cảm thấy mình gần như không thể hô hấp, chỉ ôm ngực nhìn chằm chằm Tây Lương Lương Mạt đứng lên, chậm rãi bước từng bước đến gần Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, sau đó quỳ một gối trước mặt nàng ta, một tay đặt lên vai Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, gần như là mắt đối mắt, mũi đối mũi với Đại Trưởng Công Chúa “Công chúa rất tức giận phải không, muốn giết ta không?”“Ngươi…” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nhìn đôi mắt trong và sâu không thấy đáy của Tây Lương Mạt, bỗng không nói ra Lương Mạt nhẹ giọng nói “Có lẽ người nên cẩn thận suy nghĩ tương lai phải đi con đường nào là Công Chúa điện hạ mới đúng, Mạt Nhi không quan tâm ai ngồi lên ngôi vị Hoàng Đế, nhưng Mạt Nhi muốn sống, sống tự do tự tại. Công chúa thì sao, nếu ngươi muốn chết trong tay Thái Tử điện hạ, ôm chặt chấp niệm trong lòng, thì tội gì đợi đến lúc này, chẳng bằng ôm Thái Tử điện hạ cùng chết, có thể cùng sống cùng chết, cũng là báo thù Hoàng Đế bệ hạ.”Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa cảm thấy trong đầu mình đầy hỗn loạn, lời dụ dỗ gần như nguyền rủa của Tây Lương Mạt từng chút một ngấm vào trái tim Thừa Kiền?Không!Nhưng những lời của Tây Lương Mạt vẫn không ngừng vọng trong đầu Bình Đại Trưởng Công Chúa bỗng đứng lên nhìn Tây Lương Mạt, ánh mắt rất phức tạp “Trinh Mẫn, bản cung vốn tới khuyên ngươi, nếu ngươi không muốn thì coi như bản cung chưa nói gì hết!”Dứt lời, nàng quay người lại vội vàng chạy khỏi Trường Bình Điện như chạy khi đi đến cửa, Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa bỗng đứng lại, nghiêng mặt kiên cường nhấn mạnh “Mặc kệ sau này ngươi lựa chọn thế nào, nếu Cửu Thiên Tuế thất bại ngươi đều có thể đến tìm bản cung.”Rồi nàng không hề dừng lại nữa, phẩy tay áo bỏ Lương Mạt đứng dậy nhìn bóng lưng Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa biến mất ở xa xa, khóe môi nở một nụ cười lạnh như băng.“Công Chúa điện hạ thật đáng thương, nàng vốn có lòng tốt tới khuyên Quận Chúa ngươi, không ngờ bị Quận Chúa châm ngòi quan hệ với Thái Tử, không biết Thái Tử điện hạ ngủ tới nửa đêm, mở mắt đột nhiên trông thấy Công Chúa điện hạ tay cầm dao găm ngồi bên cạnh hắn mài dao xoàn xoạt thì có sợ mất nửa cái mạng hay không.”Cùng với giọng nói trêu tức dễ nghe vang lên phía sau Tây Lương Mạt là một bàn tay thon dài trắng nõn đặt lên vai Lương Mạt không thèm quay đầu, chỉ hơi nghiêng người tránh khỏi tay đối phương, lạnh nhạt nói “Nếu Thái Tử điện hạ không có tâm tư đó thì làm sao ta châm ngòi Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa được?”“Chậc chậc, Thái Tử điện hạ vì để Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa đến làm thuyết khách mà một đêm trước đã cùng công chúa phong lưu cả đêm, quả nhiên rất để bụng tới Quận Chúa ngươi.” Phương Quan quen thuộc ngồi xuống đối diện nàng, thuận tay cầm lấy cái chén của Tây Lương Mạt, uống nước mơ ngay tại vị trí nàng đã tác ái muội như vậy làm cho Tây Lương Mạt hơi nhăn mày, sau đó lạnh lẽo nói “Phương Quan, ngươi tới đây làm gì?”Gương mặt tuấn tú của Phương Quan nở nụ cười “Quận Chúa thật là một nữ tử vô tình, hay chỉ có tình với Cửu Thiên Tuế? Phương Quan thật sự hâm mộ Cửu Thiên Tuế đấy.”Vẻ mặt Tây Lương Mạt không chút thay đổi nhìn hắn “Phương Quan, nếu ngươi tới muốn nói những lời vô nghĩa này thì ngươi có thể đi rồi.”Phương Quan thở dài “Đừng vô tình với Phương Quan như thế, Phương Quan sẽ đau lòng, ta tới chỉ muốn nói cho Quận Chúa, chuyện ngươi muốn ta làm ta đã làm xong rồi.”Tây Lương Mạt nhìn Phương Quan, nhíu mày nói “Phương Quan quả không hổ là đầu bài trong gánh hát Phương Vân, có điều nhiệm vụ của ngươi còn chưa hoàn thành.”“Còn muốn làm gì nữa, Hàn Quý Phi đã có dây dưa với ta, lẽ nào ngươi còn muốn ta làm lớn bụng nàng ta, ta sẽ không dùng con mình ra làm trò đùa đâu.” Phương Quan cười khẩy một Lương Mặt nhìn gương mặt có sáu, bảy phần tương tự Bách Lý Thanh của hắn, cười cười “Ngươi tốn sức lao động một thời gian, một thời gian nữa ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”Phương Quan thấy nàng nở nụ cười bỗng vượt qua mặt bàn ghé sát vào nàng, con mắt hẹp dài hiện lên một tia quyến rũ xa xôi “Nếu ta nói ta chỉ muốn hầu hạ Quận Chúa, chỉ muốn phí sức trên người Quận Chúa thì sao?”Nếu là con gái bình thường chỉ sợ khó tránh khỏi mặt đỏ tai hồng, tim đập như trống vì hành vi suồng sã của Phương Quan, lúc trước Hàn Quý Phi cũng bị kiểu làm càn này của Phương Quan chinh Tây Lương Mạt đã sớm biết Cửu Thiên Tuế đại nhân không biết kiềm chế, vô liêm sỉ, tà tứ cuồng vọng hơn Phương Quan biết bao nhiêu lần, làm sao bị Phương Quan quấy nhiễu tâm tình nhìn gương mặt tuấn mỹ dần như dính vào mặt mình của đối phương, lạnh nhạt nói “Phương Quan, ngươi còn làm chuyện này một lần nữa, ta sẽ không cam đoan ngươi có còn là một nam nhân để đi ra khỏi cung cấm hay không.”Phương Quan nhìn chằm chằm vào mắt nàng, không cách nào nhìn thấy một chút gợn sóng trong đó, thế mới không cam lòng thu tay đứng dậy, hắn khẽ hừ “Quận Chúa tâm trí hơn người, chỉ hy vọng ngươi luôn có thể đắc ý như bây giờ mới được.”“Cảm ơn quý ngôn, nếu ngươi không còn chuyện gì thì bản Quận Chúa phải nghỉ ngơi, ngày mai là ngày đại hôn lần thứ hai của bản Quận Chúa.” Tây Lương Mạt thản nhiên nói “Bạch Ngọc, Bạch Nhụy, tiễn khách.”Bạch Ngọc và Bạch Nhụy đã sớm không vừa mắt Phương Quan, lập tức từ ngoài cửa đi vào “mời” Phương Quan ra khi đi, Phương Quan nhìn thoáng qua bóng Tây Lương Mạt ngồi trước gương, nhỏ nhắn, mảnh mai mà tuyệt đẹp, nhìn có vẻ cực kỳ khó lặn về tây, mờ mờ sáng một tia sáng mặt trời đầu tiên dâng lên phía chân thời, trong kinh thành đã náo nhiệt cực chiêng tiếng trống vang Thiên Tuế và Trinh Mẫn Quận Chúa đại hôn, còn do chính Hoàng Đế bệ hạ chỉ thị làm lớn, đương nhiên không ai dám chậm trễ, người người mang vẻ mặt vui mừng, quần thần đều đến chúc phúc, làm như tân lang hôm nay là bọn họ không bằng, mặt mày hồng hào; các quý phu nhân cũng trang điểm xinh đẹp, mặt mày rạng điều trong đây có bao nhiêu vui sướng khi người gặp họa, bao nhiêu hưng phấn nhờ âm thầm chế giễu, thì không ai biết nhất, vấn đề mặt mũi thì vẫn đủ mười phần cung, trước mặt ngoài trừ Hoàng Hậu “ốm bệnh” thì không ai có thân phận cao quý hơn Hàn Quý Phi, cho nên Hàn Quý Phi tự mình tới chải đầu trâm hoa cho Tây Lương Mạt, vừa cười dài nói “Một chải chải đến ngọn, hai chải chải đến đầu bạc răng long, ba chải chải đến con cháu đầy sân, bốn chải chải đến vàng bạc xài không hết.”Lời nói kiểu này nếu là người bình thường nói chắc chắn sẽ cảm thấy tràn đầy chúc phúc, nhưng mọi người đều biết vị Quận Chúa này sẽ gả cho ai, vị kia quyền thế ngập trời, nhưng thấy thế nào cũng không thể… con cháu đầy sân khi đã vậy, chúc Trinh Mẫn Quận Chúa và Cửu Thiên Tuế đầu bạc răng long khác nào nguyền rủa nàng cả đời đoạn tử tuyệt tôn, vậy mà Hàn Quý Phi nương nương còn cười hân hoan như gả con gái mình phu nhân nhất phẩm khác đều xấu hổ ra mặt, ai chẳng biết vị Quận Chúa này rất được bệ hạ sủng ái, nếu không phải lần này triều đình hậu cung đều dốc sức chèn ép thì bệ hạ nỡ lòng nào gả bảo bối của mình cho một thái dù người kia là Cửu Thiên Tuế mà Hoàng Đế bệ hạ nể trọng nhất, thì vẫn cứ là thái Quý Phi buông lược ngọc, khi nhận lấy chiếc phượng hoàng châu quan vô giá kia, đôi mắt lóe lên vẻ ghen tị, nhưng sau đó nàng ta lại thấy thoải mái, mỉm cười đội cho Tây Lương kim quang vạn trượng, mười dặm đỏ thẫm này, coi như cho tiện nhân Tây Lương Mạt thì cũng chỉ thành đồ lễ chôn vùi tuổi thanh xuân của nó mà Lương Mạt qua gương đồng nhìn thấy ánh sáng ác độc và đắc ý trong mắt Hàn Quý Phi, chỉ âm thầm cười khẩy, biểu cảm vẫn hờ hững “Đa tạ Quý Phi nương nương.”“Không cần cảm tạ, đây là phúc phận của Quận Chúa ngươi, sau này phải hầu hạ Cửu Thiên Tuế của chúng ta cho tốt, nghe nói trong hậu viện của Thiên Tuế gia có không ít mỹ nhân, công tử, hẳn là người hầu hạ Trinh Mẫn ngươi sau này cũng không ít. Lại nói, Thiên Tuế gia cũng là Vương gia, ngươi sẽ thành vị Hoạn Phi đầu tiên từ cổ chí kim đấy.” Hàn Quý Phi dùng tay áo che miệng, không hề che giấu nụ cười vui sướng khi người gặp nàng ta rất chờ mong nhìn thấy dáng vẻ tuyệt vọng, tức giận của Tây Lương Mạt, nhưng tiện nhân này diễn trò quen rồi, cho dù nhìn không tới cũng không sao, dù sao nó cũng đã thành trò cười cho thiên hạ Lương Mạt lạnh nhạt liếc nàng ta một cái, không nói gì hết, xoay người để Hà ma ma trùm chiếc khăn voan bằng lụa giao châu màu đỏ xinh đẹp lên, được Hà ma ma dắt ra cửa cửa điện là chiếc kiệu tử đàn hoa mỹ mười hai người nâng, hương thơm ngào ngoạt, mặt khác có mười hai thái giám áo đỏ, tất cả là Đại thái giám nhất phẩm của Tư Lễ Giám, mười hai Cẩm Y Vệ áo đỏ, đều là chỉ huy xưởng vệ đeo đao nhất đẳng, thấy Tây Lương Mạt đi ra đồng loạt quỳ một gối xuống cung nghênh.“Thuộc hạ cung nghênh phu nhân!”Vốn nên gọi là Vương Phi, nhưng lúc trước tiểu thư gả cho Đức tiểu Vương gia phong hào cũng là Vương Phi, cho nên Thiên Tuế gia rất chán ghét xưng hô này, bảo bọn họ thống nhất gọi tiểu thư là – phu thế trùng trùng khiến nhóm quý phu nhân hoảng sợ, nhìn nhóm sát thần bình thường khiến người ta sợ vỡ mật mặc quần áo đỏ tươi như quỷ địa ngục toàn thân nhuốm máu, bọn không không tự chủ được hướng ánh mắt thương hại về phía Tây Lương Tây Lương Mạt chỉ hơi khoát tay “Đứng dậy đi.”Dứt lời, nàng được Hà ma ma và ba tỳ nữ trang điểm cực kỳ xinh đẹp nâng lên quý phu nhân đều âm thầm kinh ngạc bởi sự bình tĩnh của Tây Lương Mạt, không thấy được bên dưới khăn voan, Tây Lương Mạt nở một nụ sáu Đại cung nữ cầm các loại trái cây cát tường, khăn lụa, quạt lông công đi theo phía sau Tây Lương Mạt, một đường thanh thế tiến thẳng về phía Tu Hành là “đại hỷ sự” của sủng thần và ái nữ, vậy mà Hoàng Đế bệ hạ lại cáo ốm không ra, cho nên Tây Lương Mạt phải tới Tu Hành Điện bái biệt Hoàng Đế bệ mọi người đều biết, đó là vì trong lòng Hoàng Đế bệ hạ buồn bực, đang lúc cực kỳ mâu thuẫn, cho nên trực tiếp nhắm mắt làm ngơ không tham gia hôn đường đi, Tây Lương Mạt lẳng lặng ngồi trên kiệu hoa nhận mọi người bên đường ghé mắt, hoặc hâm mộ, hoặc cười trên nỗi đau người khác, hoặc tâm tư khó ma ma có chút lo lắng ngẩng đầu nhìn nàng, nhẹ giọng nói “Quận Chúa đừng để trong lòng, những người đó không biết gì hết, chỉ là một đám khỉ làm xiếc thôi.”Tây Lương Mạt cúi đầu nhìn Hà ma ma cười khẽ “Bọn họ vốn nên không biết gì hết, nếu biết mới là không tốt, ma ma không cần lo lắng cho ta.”Hà ma ma không nhịn được đỏ vành mắt “Nhiều năm rồi, bà già ta rốt cuộc… rốt cuộc nhìn thấy Thiên Tuế gia có thể ở bên một người như thế, hai ngươi… hai người nhất định phải sống thật tốt đấy.”Tây Lương Mạt nhìn quanh, một số thái giám đại nội và đám thị vệ tuy vẫn giữ vẻ mặt không thay đổi như trước, nhưng nhìn kỹ mới thấy đã đều đỏ mắt, không biết do kích động hay do gì có thể thấy Bách Lý Thanh trong lòng cấp dưới có một sự tồn tại như thần, ngoại trừ có uy tín còn tương đối được “lòng dân”, hẳn cũng vì hắn cực kỳ bao che khuyết Lương Mạt vỗ tay Hà ma ma trấn an “Được rồi, ta biết rồi, chúng ta đều sẽ rất tốt mà.”Nhưng ba đại tỳ nữ bên cạnh Tây Lương Mạt, Bạch Nhụy, Bạch Ngọc, Bạch Trân thì trên mặt không có nhiều nụ cười, dù sao chuyện Bách Lý Thanh không phải thái giám không phải bí mật bình thường, đương nhiên càng ít người biết càng nên mấy người bọn họ chỉ như người khác, nghĩ Tây Lương Mạt gả cho một thái giám, tuy biết Bách Lý Thanh rất tốt với Tây Lương Mạt nhưng vẫn cảm thấy là chốc lát đã tới Tu Hành Điện, Tây Lương Mạt xuống kiệu tới trước Tu Hành Điện. Từ xa xa Liên công công đã nhìn thấy Tây Lương Mạt, cười tủm tỉm dẫn những người hầu trong điện đi ra đồng loạt quỳ xuống nghênh đón, từ nay về sau Tây Lương Mạt là nữ chủ tử đứng đắn của bọn họ.“Ra mắt phu nhân.”“Liên công công mau đứng dậy đi.” Tây Lương Mạt mỉm cười nâng hắn dậy, đồng thời ý bảo Bạch Trân cầm hà bao tinh xảo tới thưởng cho đám hạ nhân trong cung, cho Liên công công đương nhiên là một túi gấm rất công công cười dài nhận lấy, hắn sớm đã tặng lễ tới trong cung của Tây Lương Mạt, hôm nay chỉ là đáp lễ mà đó, hắn dẫn Tây Lương Mạt vào Tu Hành Điện, đầu tiên là nhận lời chúc mừng của nhóm đạo sĩ, Tây Lương Mạt cũng bảo Bạch Trân phát hồng bao, trông nhóm đạo sĩ tiên phong đạo cốt lộ ra ánh mắt tham lam, Tây Lương Mạt không thể nhịn cười, xoay người vào nơi thanh tu của Hoàng Đế bệ hạ bên trong Tu Hành Văn Đế đứng trước bức mỹ nhân tường vi phá trận đồ kia, ánh mắt si mễ, bỗng nghe tiếng Liên công công nói, hắn quay đầu lại trông thấy Tây Lương Mạt mặc một thân đỏ rực, giống như thế mỹ nhân váy đỏ trong bức tranh bước ra, trong mắt hắn thoáng qua một tia vui mừng, nhưng sau đó nhận ra người tới là ai, ánh mắt hơi buồn bã “Ngươi đã đến rồi.”Tây Lương Mạt tiến lên cung kính quỳ xuống trước mặt Tuyên Văn Đế “Bệ hạ vạn phúc.”Tuyên Văn Đế nhìn Tây Lương Mạt, trong lòng cảm xúc hỗn loạn, không nhịn được thì thầm “Trẫm… Trẫm… có lỗi với ngươi, có lỗi với mẫu thân ngươi.”Hắn vốn thật sự muốn tìm cho nàng một chỗ quy túc tốt, không ngờ… Tuy gả cho Bách Lý Thanh quả thật tiện gọi Tây Lương Mạt tiến cung bạn giá rất nhiều, nhưng cho dù hắn không còn xử lý triều chính cũng biết, đây thật sự không thể coi là chỗ quy túc Lương Mạt nhẹ giọng nói “Bệ hạ không cần tự trách, mẫu thân ở trên trời hẳn tất cả đều bình an.”Tuyên Văn Đế đang định nói gì “Trẫm vốn muốn…”Nhưng sau đó hắn ngừng lại, rồi đột nhiên nhìn về phía Tây Lương Mạt “Ngươi nói cái gì!”Tây Lương Mạt cách khăn voan thản nhiên nói “Thần nữ nói, gia mẫu đã quy thiên, tuy mẹ mất ba năm không được gả thú, nhưng gia mẫu cả đời lẻ loi hiu quạnh, nguyện vọng lớn nhất trước lúc âm chung là nhìn thấy thần nữ lập gia đình, cho nên thế này coi như hoàn thành tâm nguyện của gia mẫu.”Tuyên Văn Đế lảo đảo, suýt chút nữa té ngã, hắn ôm ngực không dám tin nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt “Chuyện này… Chuyện này… Không thể nào, vì sao không ai nói cho trẫm… Vì sao?”Tây Lương Mạt buông tầm mắt “Lục Thừa Tướng và gia phụ đều cảm thấy tạm thời không nên báo cho ngài tin tức này thì tốt hơn, hơn nữa lại gặp phải hôn sự của thần nữ, nếu tang sự của gia mẫu truyền ra thì không thể làm việc vui.”Lý do này nghe qua thì hợp lý, hơi chút gượng ép, nhưng nhất định có thể chọc giận Hoàng Đế bệ hạ nhất, Lục Tướng gia cũng nên giống phụ thân nàng, nếm thử lửa giận của Hoàng Đế bệ Đế bệ hạ suýt chút nữa té ngã, mặt mày tái xanh, làm cho Liên công công không khỏi lo lắng, sau đó nhìn về phía Tây Lương Lương Mạt lẳng lặng nhún gối với hắn, âm thanh như châu như ngọc, êm lại lại không quá lạnh “Trinh Mẫn thỉnh cầu bệ hạ, cho phép Trinh Mẫn đại hôn một tháng sau tự mình mang một phần tro cốt của mẫu thân tới biên thành Luật Phương mai táng, mẫu thân từng tại đây được phong Phượng Hoàng Sí tướng quân, đây là chấp niệm cuối cùng của mẫu thân.”Tuyên Văn Đế vẫn thất thần, nhìn bóng dáng Tây Lương Mạt, trước mắt nhoang nhoáng, không đáp mà hỏi ngược lại “Khi mẫu thân ngươi đi có nhắc tới trẫm không, có nói gì không?”Tây Lương Mạt mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh nói dối “Có…”— Ông đây là đường ranh giới chim béo Tiểu Bạch —Các loại lễ vật quý hiếm như nước chảy vào trong Ngọc Tốc Cung mà Cửu Thiên Tuế ở tạm, Bách Lý Thanh mặc một thân trường bào hoa mỹ màu đen thêu bát long bằng tơ hồng, đầu đội bát long thổ châu quan, trên ngón tay là đủ loại châu ngọc, hắn lười biếng ngồi trên ghế tử đàn khắc hoa trước cửa cung, đùa nghịch cái nhẫn vàng khảm ngọc trên ngón nay hiếm khi nào hắn không dùng tiểu thái giám làm đệm, mà dùng gác chân bằng ngọc bích, nhận đám triều thân tiến cung chúc hội nịnh nọt hiếm có này, phần lớn sẽ không bỏ qua, nhất là lần này người Bách Lý Thanh cưới về là Trinh Mẫn Quận Chúa, người mà triều đình dân chúng đều biết bệ hạ hết sức yêu thương.“Chúc mừng Thiên Tuế gia!”“Chúc mừng Thiên Tuế gia cưới được giai nhân.”“Thiên Tuế gia thật có phúc.”“…”Phần lớn thời gian Bách Lý Thanh đều cười như có như không khẽ gật đầu với chúng hạ khách, nói tiếng “Đa tạ.”Cũng may đám người này không ngu ngốc, Cửu Thiên Tuế đại hôn… thật là chuyện cười, đương nhiên lời này bọn họ chỉ dám bàn luận thôi, đồng thời cũng thở dài thay vị Trinh Mẫn Quận Chúa tiểu thái giám vội vàng chạy tới ghé vào tai Bách Lý Thanh thấp giọng nói mấy câu, đôi mắt hẹp dài quyến rũ của Bách Lý Thanh sáng lên, khẽ nở nụ cười, khóe mắt lông mày kẻ trọng tử sắc càng làm hắn có vẻ xinh đẹp, mặt mày như vẽ, làm những người chúc mừng không khỏi dại Lý Thanh không thèm đế ý đến dáng vẻ của mấy người kia, lập tức đứng dậy lười biếng nói với bọn họ “Tân nương của bản tọa sắp đến, bản tọa đi đón tân nương, chư vị tự tiện ở trong cung đi.”Dứt lời, hắn phất tay áo rộng, phiêu phiêu đi rồi, hoàn toàn không quan tâm một Đại Học Sĩ đang khom lưng cúi đầu trước thần nhìn nhau, trao đổi ánh mắt kỳ lạ, có người còn liếc về phía Tĩnh Quốc Công đang ngồi chờ tân nhân bái đường, Tĩnh Quốc Công Tây Lương Vô Ngôn, giờ phút này thật sự vô ngôn, lẳng lặng ngồi trên ghế, nét mặt không chút thay lại là vị Quốc Công Thế Tử bên cạnh hắn, vẻ mặt của Tây Lương Tĩnh có chút kỳ diệu, giống như thỉnh thoảng lại thất thần, nhưng không nhìn ra vui nói tới Bách Lý Thanh bên này, tự mình dẫn người ra khỏi điện không bao lâu liền thấy kiệu của Tây Lương Mạt, hắn mỉm cười, điểm mũi chân phi thân mà Lương Mạt thấy hắn từ xa xa tao nhã vung tay áo rộng, như đại bàng giương cánh phi thân lên, khóe môi bất giác nở nụ cười, không trốn tránh mà mặc hắn ôm đầy cõi Lý Thanh nhìn tiểu hồ ly được mình sai người cẩn thận trang điểm, mắt nheo lại, vừa lòng gật đầu “Tuy nha đầu hơi xấu một chút, cũng may bản tọa trời sinh biết nuôi người khác, nhìn xem, bây giờ tuy chưa được khuynh quốc như bản tọa nhưng coi như tạm được.”Tây Lương Mạt nghe lời nói tự đại vô liêm sỉ của người bên cạnh, coi như tai điếc “Phụ thân kia của ta đến chưa?”“Tĩnh Quốc Công? Đương nhiên đến rồi, dù sao chúng ta ngoại trừ bệ hạ “ốm nhẹ” thì chỉ có lão già Tây Lương là “tộc trưởng” đứng đắn.” Bách Lý Thanh lười nhác lệch sang người nàng, thuận tay vén khăn che mặt của nàng lên, định thơm trộm một cái an ủi tâm tình cô đơn vì hai ngày trước khi làm tân lang không thể thân mật với tân nương tử của Cửu Thiên Tuế bọn họ đã sớm động phòng trước.“Ừ, chỉ mong hôm nay tâm trạng của ông ta tốt, nếu không ngày mai sẽ không tốt nổi rồi.” Tây Lương Mạt nhìn Ngọc Tốc Cung náo nhiệt ngày một gần, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, nhân tiện đẩy gương mặt Bách Lý Thanh đang sán tới hôn trộm.“Tức nổ phổi mới đúng, hẳn là cả đời lão già Tây Lương sẽ không nghĩ tới bản tọa sẽ cưới nữ nhi như hoa như ngọc của hắn và Lam Linh, còn sẽ gọi hắn một tiếng nhạc phụ, ha ha ha!” Hôm nay tâm trạng của Cửu Thiên Tuế điện hạ vô cùng tốt, thế cho nên hoàn toàn bộc lộ bản chất chanh chua, không nghe ra lời Tây Lương Mạt nói mang hai ý Lương Mạt liếc mắt nhìn hắn, bỗng nhiên nói “Thì ra sư phụ vẫn còn biết bản thân là ai, trâu già gặm cỏ non.”Tiếng cười của Bách Lý Thanh khựng lại, sau đó ngón tay dài sờ lên eo thon của Tây Lương Mạt, tức giận nói “Bản tọa dù sao cũng trẻ hơn phụ thân kia của ngươi mấy tuổi, cái gì gọi là trâu già gặm cỏ non!”Tây Lương Mạt hết nói lâu sau, tiếng cổ nhạc vang lên, pháo nổ ùng ùng, kiệu đến trước điện, mọi người đồng loạt đi ra nghênh đón, Bách Lý Thanh xuống kiệu trước, Tây Lương Mạt vươn bàn tay mềm ra, vốn nên là Hà ma ma đón lấy lại bị Bách Lý Thanh thuận tay nắm lấy kéo Tây Lương Mạt, Tây Lương Mạt không đề phòng bị Bách Lý Thanh kéo vào lòng, bị hắn ôm đám công tử ăn chơi trác táng phong hoa tuyết nguyệt đã quen thấy cảnh tượng thương hương tiếc ngọc bực này làm gì có chuyện không huyên náo, nhất thời đồng loạt quên đây là địa bàn của Cửu Thiên Tuế Tư Lễ giám làm người ta nghe danh đã sợ, liên tiếp gào lên “Được lắm!”“Thiên Tuế gia, thật là thương hương tiếc ngọc quá đi!”“Mỹ nhân trong lòng, chúc mừng Thiên Tuế!”Bách Lý Thanh cũng vui vẻ, một đường bừa bãi ôm Tây Lương Mạt thẳng vào trong lễ đại thần bảo thủ thì âm thầm mắng, đây là đồi phong bại lại một đám phu nhân và tiểu thư quý tộc thấy Bách Lý Thanh làm vậy, tư thái phong lưu, dung mạo khuynh quốc, lại mang theo chút phiêu dật, liền đồng loạt đỏ Tây Lương Mạt vùi trong lòng hắn, cũng đỏ mặt như hầu hết đám nữ tộc quý tử, âm thầm mắng “Điên khùng!”Bách Lý Thanh cứ ôm Tây Lương Mạt đến thẳng trước mặt Tĩnh Quốc Công mới buông xuống, hắn nở nụ cười châm chọc tà tứ với Tĩnh Quốc Công mặt sa sầm như sắp kết băng “Nhạc phụ đại nhân, mời ngồi vững, miễn cho khi tiểu tế hành lễ với ngài ngài lại ngồi không ổn.”Trong mắt Tây Lương Tĩnh hiện lên một tia giận dữ, ánh mắt lại không tự chủ được dính trên người Tây Lương Mạt ăn mặc hoa mỹ như một bông mẫu đơn nở rộ, đáy mắt đầy ngạc nhiên thất thần, trước kia hắn không nhìn thấy nàng trong lần đầu thành hôn, nay mới phát hiện, nàng mặc gả y đỏ thẫm thì ra đẹp đến hồn xiêu phách Lý Thanh không chờ Tĩnh Quốc Công nói chuyện, tay đã vung Thắng Tử ở cạnh làm người chủ trì hắng giọng hô “Tân nhân hành lễ, nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái!”Bách Lý Thanh dắt Tây Lương Mạt, theo tục lệ hành lễ xong dưới ánh mắt kỳ lạ của hầu hết mọi người, dù sao chẳng mấy khi được xem đối thủ thành có một đoạn nhạc đệm nho nhỏ là Bách Lý Thanh không chịu quỳ trước Tĩnh Quốc Công, chỉ tùy tiện khom lưng chào rồi không để Tây Lương Mạt hành lễ xong, đã phu thê giao bái, sau đó – đưa vào động Quốc Công giận đến mức ngón tay run run, cắm ngập vào cái Lương Tĩnh chỉ buông tầm mắt, nhìn Tây Lương Mạt lả lướt đi xa sau một tiếng “kết thúc buổi lễ” sắc nhọn, trong lòng ngổn ngang trăm mừng trong tân phòng bập bùng cháy, trang trí hoàn toàn một màu đỏ diễm Lý Thanh vừa bước vào đã đuổi hết hỉ nương ra ngoài, trực tiếp ôm Tây Lương Mạt lên đi về phía giường đầu tây Lương Mạt còn không hiểu sao, lần này lập gia đình trong lòng nàng mới có sự bất an của người làm tân nương, cho đến khi Bách Lý Thanh vén khăn voan của nàng, bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng, Tây Lương Mạt mới hiểu người này muốn làm gì, nàng chỉ vào trời cao lanh lảnh bên ngoài, mặt không chút thay đổi “Có cần gấp vậy không, trời còn chưa tối kìa.”Cơ mà tay chân Thiên Tuế gia luôn lưu loát, chưa tới nửa khắc đã cởi chỉ còn một bộ nội bào màu đỏ, cười như có như không đến gần nàng “Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng mà, phu nhân.” Truyện siêu biến thái, nhiều máu me, cung đấu hạng nặng, nam nữ chính đều siêu siêu cường, vừa độc ác lại thích chơi trò tính kế. Truyện là thập cẩm nhiều thể loại, từ gia đấu đến cung đấu, giang hồ, trong đó lại bao gồm incest, đam mĩ, bách hợp, sư đồ lu Tác giả Thanh Thanh Du Nhiên Thể loại Xuyên không, cổ đại, cung đấu, trạch đấu, nam nữ cường, 18+, HE Độ dài 314 chương, hoàn Trước tiên cần cảnh báo bà con cô bác, truyện siêu biến thái, nhiều máu me, cung đấu hạng nặng, nam nữ chính đều siêu siêu cường, vừa độc ác lại thích chơi trò tính kế. Truyện là thập cẩm nhiều thể loại, từ gia đấu đến cung đấu, giang hồ, trong đó lại bao gồm incest, đam mĩ, bách hợp, sư đồ luyến, đại thúc… v Ai dị ứng mời click back và không hoan nghênh trẻ em tò mò nha v Trích đoạn "Bách Lý Thanh thoáng ngừng, đôi mắt vẽ bằng đá trọng tử sang quý nửa nhếch lên nhìn về phía Tây Lương Mạt “Lại đây.” Tây Lương Mạt ngẩn ra, sau đó toàn thân cảnh giác, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ chậm rãi dựa vào. Quả nhiên, đáy mắt Bách Lý Thanh hiện lên tia sáng quỷ quái, hắn vươn tay chộp lấy nàng, bàn tay hướng xuống dưới với thẳng vào vạt áo trước ngực nàng. Tây Lương Mạt chửi thầm một câu, thân mình co lại, ngón tay dài lạnh lẽo của hắn đã xuyên vào vạt áo, chạm qua ngực nàng mang tới một trận run rẩy, nàng lậy tức khom lưng, sống chết tránh về phía sau. Một tiếng “xoẹt” vang lên, vạt áo Tây Lương Mạt vì nàng dùng quá nhiều sức mà rách một miếng, nàng không kịp thu thế, đầu chổng ngược xuống. Náng vốn tưởng sẽ ngã đến chảy máu mũi, không ngờ cái mặt lại đập xuống thứ gì đó mềm dẻo, trong mềm có cứng. Đương nhiên rất nhanh nàng cũng phát hiện có gì đó không đúng. Thứ thon dài mềm mềm, xương cốt cứng rắn mà hai tay nàng đang chống vào không phải đôi chân dài gợi cảm dưới lớp áo bào của Cửu Thiên Tuế đại nhân thì là cái gì? Mặt nàng đang dính sát vào giữa hai chân hắn, vậy thứ trong mềm có rắn kia chính là… chẳng lẽ chính là bảo bối đám thái giám coi trọng nhất, cũng kiêng kị nhất sao?! Tây Lương Mạt lập tức bắn lên như điện giật, thế nhưng cảm giác nóng nóng sau mông nói cho nàng biết nàng đã phạm vào sai lầm cực kỳ lớn, dám đặt mông lên mặt Bách Lý Thanh! Giờ phút này, cái mông nhỏ dưới lớp váy mỏng nàng mặc rõ ràng cảm nhận được hơi thở ẩm ướt nóng bỏng của hắn, làm cho toàn thân Tây Lương Mạt thoáng chốc run lên, đầu óc trống rỗng!" - Nữ chính vốn là thư kí của một chính khách, xuyên vào thân thể đại tiểu thư thất sủng Tây Lương Mạt của phủ Tĩnh Quốc công. Mẹ ruột bỏ rơi, phụ thân hờ hững, nhị phu nhân dùng mọi cách chèn ép khiến Tây Lương Mạt ăn đủ khổ. Con giun xéo lắm cũng quằn, Tây Lương Mạt quyết định trả thù lại tất cả những người đã hãm hại nàng. Dựa vào sự khéo léo cùng thủ đoạn độc ác, Tây Lương Mạt thành công vươn mình trở thành quận chúa hoàng đế ngự ban, cũng đẩy nhị phu phân cùng hai đứa con của bà ta xuống vũng bùn, bị vũ nhục, huỷ hoại. Nhưng để có được thành quả ấy, nàng cũng phải trả giá không ít, mà đầu tiên là chịu nhục nhã trở thành đồ đệ của Cửu thiên tuế Bách Lý Thanh, làm món đồ chơi cho hắn. Bách Lý Thanh là một tên thái giám yêu nghiệt với vẻ đẹp ma mị. Hắn độc ác, biến thái, một tay lũng loạn triều chính. Hắn và Tây Lương Mạt cùng là một loại người - loài rắn độc lúc nào cũng chực cắn nuốt người khác. Tất nhiên hắn là nam chính thần thánh của chúng ta, và cũng không phải thái giám “thật”. v Truyện có 4 quyển, quyển 1 chủ yếu nói về gia đấu trong phủ Tĩnh quốc công. Đó là quá trình Tây Lương Mạt xoay mình, đẩy mẹ kế xuống hố sâu, huỷ diệt cả gia tộc. Quyển 2 là quãng thời gian Tây Lương Mạt gả cho Đức tiểu vương gia Tư Lưu Phong, lại cùng với Bách Lý Thanh thông đồng làm chuyện xấu. Quyển 3 tiếp nối sau khi hoàng đế chết, Tây Lương Mạt tái giá với Bách Lý Thanh, cùng xây dựng đế chế riêng của mình. Quyển 4 là trận đấu cuối cùng của hai người để bước lên con đường đứng đầu thiên hạ. Như đã cảnh báo ở đầu, hai nhân vật chính của truyện là Tây Lương Mạt và Bách Lý Thanh vừa độc ác lại gian xảo, luôn tìm cách tính kế người khác. Mà mục đích của Tây Lương Mạt là trả thù, còn Bách Lý Thanh là muốn kiểm soát mọi thứ. Hai anh chị lập thành một cặp đôi hoàn hảo đánh đông dẹp tây, một đường thẳng tiến đưa Tây Lương Mạt lên làm nữ hoàng. Truyện đoạn đầu có hơi ngược khi Tây Lương Mạt còn yếu thế, nhưng khi hai anh chị đã xác định tình cảm dành cho nhau thì đoạn sau là sủng dài dài. Nam chính là thái giám nhưng chỉ là giả nhé v, tính cách khá biến thái, thích lột da người làm quạt, lấy xương người làm đàn, vân vân và mây mây. Truyện cũng có khá nhiều cảnh H nóng bỏng đôi khi là biến thái, đam mỹ bách hợp incest gì đó đủ cả, chống chỉ định với trẻ em dưới 18 tuổi nha. v Tóm lại là trong suốt ngần ấy năm đọc ngôn tình nói chung và cung đấu nói riêng, thì đối với mình “Hoạn phi thiên hạ” không hề thua kém “Thứ nữ hữu độc” về khoản đồ sộ cũng như tâm kế chút nào. Mình thích Hoạn phi vì nữ chính cực kì lí trí, tuy độc ác với người hãm hại mình nhưng lại hết lòng bảo vệ người bên cạnh. Truyện cũng được edit gần hoàn rồi, còn khoảng chục chương cuối thôi. Nên nếu là fan của thể loại cung đấu nhất định bạn không được bỏ qua “siêu phẩm” này nha. - Trích đoạn ngắn 1 Bách Lý Thanh sa sầm mặt nói “Tây Lương Mạt, ngươi đùa giỡn gia còn chưa đủ à?” “Nếu chưa đủ thì sao?” Tây Lương Mạt thản nhiên nói. “Thì…” Bách Lý Thanh nhìn nàng, sắc mặt khi xanh khi trắng, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói “Vậy thì tiếp tục đùa đi.” Trích đoạn biến thái 2 “Ngày mai sai đám tú nương chuẩn bị một vài cái yếm, đưa tới chỗ Tây Lương Mạt, còn nữa, đồ dùng nguyệt sự phải chọn gấm vóc tốt nhất.” “Ngài muốn luyện thải âm sao? Các cô nương trong phủ đều có thể cống hiến sức lực vì ngài.” Bách Lý Thanh thở dài một tiếng, tỏ vẻ thất vọng “Không thể đổi tã cho tiểu nha đầu thì đổi đồ dùng kinh nguyệt tạm vậy.” “…” - Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Tịch Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic Google/huaban Kiếp trước, nàng bị phản bội mà chết, khi xuyên qua, linh hồn cô độc rơi vào cô gái có số phận tương tự, Tây Lương Mạt, thề sẽ để những người tổn thương nàng phải trả giá. Từng bước, đánh ngã nhị muội độc ác, giết chết nhị nương đạo đức giả, bán đứng người cha lạnh lùng. Phu quân vô lương? Nàng bỏ chồng, tái hôn. Chỉ là, tại sao hoạn quan Vương Gia muốn cưới nàng? Mặc dù dáng vẻ như thiên tiên, nhưng đó lại là một hoạn quan nha! Họ buộc nàng trở thành vợ của hoạn quan, nàng liền trở thành đệ nhất yêu nghiệt phu nhân! Cùng đọc truyện Hoạn Phi Thiên Hạ của tác giả Thanh Thanh Du Nhiên tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Đích nữ độc thêThể loại Xuyên không, điền văn, trạch đấu, cung đấu, quyền đấu, đại thúc, sư đồ luyến, nam cường nữ cường, 1vs1, blah blah blah =Độ dài 314 by Pink Lady & LinhMaroonTây Lương Mạt là con gái đầu của Tĩnh quốc công và nữ tướng quân danh chấn thiên hạ, lại sống cực khổ không bằng người làm, thậm chí còn tranh ăn với chó để đủ no. Để tồn tại, nàng phải cầu cạnh huynh trưởng, ai ngờ cuối cùng thiếu chút nữa đã bị tên khốn nạn độc ác kia cưỡng hiếp, lại còn liên lụy làm nha đầu và ma ma duy nhất che chở cho mình phải chết oan uổng, cuối cùng chính mình lại suýt gãy cùng nàng cũng không tiếp tục nhẫn nhục nữa, để cho đứa em gái thứ nữ hèn hạ kia cùng với bà mẹ kế tàn nhẫn biết cái gì mới gọi là chân chính hèn hạ và tàn nhẫn của hạ bước từng bước, đánh gãy chân của Huyện chủ Nhị muội âm hiểm, bức tử Nhị nương giả nhân giả nghĩa, bán đứng người cha lãnh khốc của mình, hủy hoại dung nhan của Tam muội độc ác, đoạt lấy phu quân của nàng ta, nàng bước từng bước một giẫm lên xương cốt của bọn họ mà tiến điều, mối hôn nhân nàng đoạt được cho bản thân mình, thật sự là một hôn sự khiến người người hâm mộ sao? Tại sao nàng lại ngửi thấy một thứ mùi âm mưu bẩn thỉu hôi thối? Cùng lắm thì, nàng vứt bỏ nhà chồng, ly hôn tái qua là tại sao khi tin kén rể truyền ra, ngay đến cả tên đại thần tội ác chồng chất, tanh máu tàn khốc, Thái giám Vương gia Cửu Thiên Tuế của bản triều cũng dây vào, bức cưới nàng? Mặc dù ngươi có dung mạo tựa thiên tiên, quyền thế ngập trời, nhưng cũng vẫn là — thái giám!Ta là phụ nữ, cũng có nhu cầu sinh lý chứ ~! Hơn nữa, cô nương ta vẫn còn là xử nữ, không thể chút mùi vị cũng chưa được nếm đã phải theo ngươi cả đời như vậy phi cũng được, bách quan cũng được, bọn họ đều muốn thấy nàng thành trò cười, ép nàng thành Hoạn thê, vậy nàng sẽ trở thành Yêu phu nhân đầu tiên trong sử sách, giúp đỡ Thiên Tuế gia hoạn quan nhà nàng làm xằng làm bậy, hoành hành triều dã, nàng đã không sống tốt được, vậy thì hãy để cho đám bách quan cung phi kia cũng khổ sở theo đi Hoàng hậu kính trà, quý phi đổ bô, nuôi mấy gã trai bao có sở “trường” riêng, thỏa mãn tâm lý cùng với nhu cầu sinh lý của bản sống cứ thế mà phơi phới khởi điều là vị phu quân Hoạn quan đó — Cửu Thiên Tuế, chẳng lẽ là ăn não trẻ con, hay là ăn thai nhi sống, vậy mà lại hùng phong trở lại… Hoặc là hắn căn bản là… thái giám giả?Cửu Thiên Tuế cong lan hoa chỉ quét sơn móng tay “Phu nhân, nghe nói nàng bắt Quý phi nương nương lột sạch… chạy rông ở trong cung?”Tây Lương Mạt thở dài “Chẳng lẽ phu quân có hứng thú, đã làm hoạn quan, cho dù có ngàn vạn người hò hét chạy qua trước mặt ngươi thì phu quân cũng đâu có ngóc lên được ~”Cửu Thiên Tuế vẽ mi xong lại nói “Phu nhân, nghe nói hôm qua Thái tử trèo lên giường nàng?”Tây Lương Mạt che miệng cười khẽ “Ai da, người ta cũng có nhu cầu chứ, đầu óc của Thái tử không tốt, nhưng mà dáng người thì khá là đẹp.”Cửu Thiên Tuế cầm gương soi “Vậy mấy ngày hôm trước, chồng trước của nàng —- Đức Vương gia, nửa đêm chạy ra từ phòng nàng thì sao?”Tây Lương Mạt khinh thường “Công phu của gã đó quá kém, còn chưa gột hết mùi hồ ly trên người, bản phu nhân đây còn khinh thường.”Cửu Thiên Tuế khẽ mỉm cười “Vậy phu nhân cảm thấy bản đốc công thế nào, có đẹp hay không, có tốt hơn, cũng sạch sẽ hơn Thái tử và Vương gia không?”Tây Lương Mạt ngẩng mặt, khẽ thở dài “Phu quân quả đúng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hiềm nỗi chàng lớn tuổi quá, lại là thái giám, bản phu nhân dù có muốn hưởng dụng mỹ nhân cũng không hưởng dụng nổi!”Cửu Thiên Tuế mỉm cười bổ nhào qua “Bản đốc công còn nhiều cách để phục vụ phu nhân mà, phu nhân không thử, làm sao mà biết được?”Chen ngang chen ngang, mỗ Du lâu lắm rồi không viết văn cổ ~ hoan nghênh quang lâm, nhớ lưu lại!Nữ chính vô sỉ máu lạnh, chỉ có đi ngược người khác, thỉnh thoảng bị tình nhân vô sỉ hèn hạ như mình quật ngã, nhưng nàng cũng quật ngã tình nhân không chút lưu tình…Nàng là Vương phi tái giá trợ Trụ vi ngược, giết hại trung lương dưới ngòi bút của sử từng là Vương phi, lại bị ép tái giá với Hoạn quan mà tâm lý vặn vẹo, giúp đỡ đại hoạn quan phu quân khống chế thiên tử ra lệnh bách quan — Cửu Thiên Tuế, giết hại bách quan, thậm chí mê hoặc hậu cung, sát hại Thái tử, nắm giữ triều có ai ngờ…Sủng văn nha ~~ tuyệt đối là sủng văn kiểu mới ~~ nam nữ chủ không máu chó không hiểu lầm, chỉ có cấu kết nhau làm chuyện xấu, nam cường nữ cường, đôi bên vì đẩy ngã và phản pháo mà phấn đấu cả đời.

hoạn phi thiên hạ quyển 4